Tự tôi xây dựng thế giới của riêng mình

Chắc có lẽ đến đây là đủ rồi. Tôi trông đợi thêm, có khác gì một con ngốc. Đừng hỏi thêm, đừng hy vọng thêm, cũng đừng chờ đợi thêm điều gì nữa. Người này đến người kia, ai ai cũng nói rằng tôi rất tốt, rất xứng đáng nhận những điều tốt đẹp. Ừ thì “em rất tốt, nhưng anh rất tiếc”. Không một ai muốn là người đem đến cho tôi những điều tuyệt vời đó. Bảo sao chứ, tôi hết tin được những lời nói của đàn ông.

Gió thoảng qua nghe mát dạ mát lòng
Thề hẹn nhau rồi, giờ lại bảo là không
Em xây đắp biết bao là kỳ vọng
Người chẳng cần lại còn bảo hoài công

Goodbye my lover – James Blunt

Những ngày này 1 năm về trước, tôi hát mãi bài ca mà tôi đặt cho biệt danh là, khúc ca của vô vọng. “…goodbye my lover, goodbye my friend, you have been the one, you have been the one for me…” Tôi đã vẫn còn vương vấn lắm, vì những oán hờn vẫn còn phản phất đâu đó. Nhưng giờ thôi đã không còn nữa. Ký ức tôi cũng muốn cất sâu mãi, sâu mãi nơi sẽ không ai muốn tìm lại. Không cần phải có thêm ai để nương tựa, dễ được tin yêu. Giờ tôi hiểu, đã đến lúc tôi tự xây dựng cho chính mình một thế giới riêng, nơi tôi có thể tồn tại mạnh mẽ như loài xương rồng nơi sa mạc vậy.