Poem Trăng April 10, 2009 Một mảnh trăng treo đầu nỗi nhớ Trời cho trăng vỡ hóa làm đôi Thoáng nghe một chút bồi hồi Biết chăng đâu đó có người đợi tôi… .Tes. 1 min read Previous post Còn Next post Chênh vênh